Sáng 17.01.2026, sân bóng ĐH Bách Khoa mở màn ngày mới bằng tiếng giày chạm cỏ và những đường chuyền chạy rần rật như có kịch bản sẵn. Ở một góc sân, bộ ba Quân – Thắng – Tuấn xếp thành tam giác quen thuộc, chuyền bóng gọn gàng đến mức đối phương chưa kịp hiểu chuyện gì thì bóng đã nằm sau lưới.
Người đứng ngoài đường biên hôm ấy là bố Tuấn. Không áo đấu, không vào sân, nhưng lại là “HLV trưởng danh dự”. Cứ mỗi lần bóng được luân chuyển đúng nhịp, tiếng hô quen thuộc lại vang lên: “Thắng chuyền Tuấn, Tuấn trả Quân!”. Câu nói lặp đi lặp lại, nghe riết thành nhịp trống, dẫn dắt cả thế trận. Ba cậu nhóc trong sân đá như hiểu ý nhau từ ánh mắt, xoay chuyển đội hình đối phương bằng những pha ban bật một chạm đầy tự tin.
Thế trận buổi sáng hôm đó nghiêng hẳn về phía tam giác Quân – Thắng – Tuấn. Bàn thắng đến liên tục, có bàn từ sút xa, có bàn kết thúc sau ba nhịp chạm gọn gàng. Mỗi lần lưới rung lên, ngoài đường biên lại thêm một tiếng cười sảng khoái. Bố Tuấn cười nhiều đến mức quên cả khản giọng, quên cả việc nắng đã lên cao.
Điều thú vị nằm ở chỗ, niềm vui hôm ấy không dừng lại ở tỷ số. Đó là khoảnh khắc một cậu bé chuyền bóng đúng thời điểm, một cậu khác di chuyển không bóng đầy thông minh, và cậu còn lại dứt điểm dứt khoát. Mọi thứ diễn ra mạch lạc như một bài học sống động trên sân cỏ.
Buổi sáng 17.01 khép lại nhẹ nhàng, sân Bách Khoa lại trở về yên tĩnh. Riêng bộ ba tam giác rời sân với áo ướt mồ hôi, còn bố Tuấn thì mang về nhà một buổi sáng đầy ắp tiếng cười và những bàn thắng khó quên.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album VietGoal Bách Khoa
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công